Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Kỳ diệu vết loát da tiểu đường suốt 2 năm lành chỉ sau 2 tuần
"Thật không ngờ viêm đại tràng 23 năm đã khỏi sau 3 tháng"
Vợ chạy đến bên tôi cầm que thử thai 2 vạch nhảy lên sung sướng. Sắc mặt tôi tái nhợt, vì tôi biết đây chẳng phải con tôi.

Tôi có một tình yêu hạnh phúc từ ngày còn học đại học. Sau 3 năm chúng tôi quyết định kết hôn, cuộc hôn nhân cũng suôn sẻ và vui vẻ, ít xảy ra mâu thuẫn. Thế nhưng mãi 2 năm rồi mà chúng tôi vẫn chưa có con. Vợ tôi vì chuyện này mà sinh ra stress và gầy rộc đi trông thấy. Vợ tôi đi khám và được bác sĩ khẳng định là bình thường. Cô ấy giục tôi nhưng tôi thì chần chừ, lưỡng lự. Tôi nghĩ cao to và khỏe mạnh như mình không thể có chuyện vô sinh được. Chuyện chăn gối tôi cũng đáp ứng vợ rất tốt. Nghĩ thế nên tôi nhất định không đi kiểm tra với lòng tự trọng và tự tôn của một thằng đàn ông. Tôi nói dối vợ tôi đã đi khám về kết quả bình thường.

Thế nhưng sau nhiều ngày “thả” vẫn vô ích, tôi dần đoán được phần nào đó vấn đề, có thể nó nằm ở tôi. Tôi tìm đến một bệnh viện tư khám thử, bác sĩ nói tôi bị vô sinh. Tôi như không tin vào tai mình, tôi lại có thể bị vô sinh sao ? Tại sao lại như vậy? Bác sĩ nhìn tôi nói chắc ngày bé cậu bị quai bị ảnh hưởng nặng đến bây giờ. Tôi lập tức gọi mẹ hỏi, có phải ngày bé tôi từng bị quai bị không. Mẹ nói đúng rồi, tôi một lần nữa suy sụp trước sự thật trớ trêu ấy, vậy là tôi cay đắng chấp nhận việc không thể có cho vợ một đứa con.

Thời gian đó vợ tôi rất hay xem hình trẻ con và nói muốn có một đứa trẻ, nghe những lời vợ nói tôi không dám thú nhận sự thật mình vô sinh với cô ấy, tôi sợ cô ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Với một người phụ nữ thì đứa con là tài sản lớn nhất trong cuộc đời họ, làm chồng như tôi mà lại không thực hiện được nghĩa vụ ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng đau đớn, bất lực. Tôi đành ra sức đối tốt với cô ấy, mua sắm nhiều đồ đắt tiền cho vợ, đưa cô ấy đi du lịch rất nhiều nơi để phần nào bù đắp. Dù vợ tôi luôn tỏ ra hạnh phúc khi ở bên tôi nhưng tôi vẫn thấy cô ấy thở dài nhiều.

Hôm qua, vợ về nhà, sắc mặt hơi hồi hộp, vợ bảo tôi rằng cô ấy đã trễ kinh 2 tuần rồi nên mới mua que thử thai về thử. Đợi vợ thử thai mà tôi cũng vã cả mồ hôi hột, tôi vừa mong vợ có thai, cũng vừa mong vợ không có. Cái cảm giác ấy nó cứ giằng xé lấy nhau đau đớn đến tột cùng. Vợ mở cửa nhà vệ sinh với đôi mắt ngấn lệ nhìn tôi rồi nở nụ cười mãn nguyện, vợ ôm tôi rồi chìa cho tôi xem que thử thai đã lên 2 vạch.

Nguồn: Internet

Tôi tái mặt vì que thử thai ấy, tôi biết đấy chẳng phải con tôi, nhưng nhìn nét mặt hân hoan vui sướng của vợ, tôi chỉ đành ôm cô ấy vào lòng. Tôi cố gắng thoải mái tư tưởng của mình, không nghĩ ngợi, con vợ đẻ ra thì cũng là con tôi. Tôi chăm lo cho vợ từng chút một tận tình và chu đáo. Có đôi lúc vợ nhìn tôi với đôi mắt ngấn nước, tôi hiểu cô ấy cũng đang áy náy trong lòng.

Thế rồi vợ tôi cũng sinh con, là 1 nàng công chúa. Con gái lớn ngày càng giống vợ mà không có giống tôi, ai cũng nói sao con gái không có một nét nào giống cha cả. Nhìn mặt vợ tôi biết vợ bất an lắm nên đỡ lời: “Cháu không giống bố nhưng bù lại giống mẹ xinh xắn thế kia còn gì nữa”. Có những lúc nghĩ kể ra nuôi con một người khác cũng không tệ lắm, vì dù sao con gái vẫn coi tôi là cha của cháu và quấn quýt tôi là niềm an ủi lớn nhất mà tôi có được.

Nhưng mọi chuyện có lẽ không dễ dàng với tôi đến thế, khi con gái tôi tròn 4 tuổi, người đàn ông từng ăn nằm với vợ tôi tìm gặp 2 mẹ con. Nhìn thấy tôi gương mặt vợ xanh mét vì sợ. Tôi đến bên cạnh nắm lấy tay vợ dắt vợ đứng về bên phía mình và nhìn người đàn ông đó. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói với người đàn ông đó rằng: “Cảm ơn anh đã cho vợ chồng tôi một cô con gái, cảm ơn anh đã giúp tôi điều mà tôi không thể dành cho cô ấy. Thế nhưng đây là vợ con tôi, gia đình tôi, tôi mong anh đừng làm phiền họ nữa”. Tôi nắm tay đưa vợ rời khỏi đó. Tôi không quá quan tâm từ ngày ấy vợ đã gặp lại người đàn ông đó bao nhiêu lần, nhưng tôi tin sau lần này thì cuộc hẹn của vợ và người đàn ông đó chắc chắn sẽ có tôi. Về đến nhà vợ chỉ ôm tôi khóc nức nở mà cảm ơn, tôi có thể cảm nhận được sự chân thành từ những lời nói ấy của vợ.

Có thể mọi người nói tôi cao thượng thật ra tôi cũng ích kỉ, nhưng tôi không thể cướp đi niềm vui của vợ. Cuộc sống gia đình tôi từ ngày đó vẫn êm ấm, bí mật về con gái sẽ mãi là bí mật của ba người. Làm đàn ông cũng nên hy sinh. Tôi nghĩ vợ xứng đáng được tha thứ và tôi chưa bao giờ tôi hối hận với quyết định của mình.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
thegioiyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google