Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Kỳ diệu vết loét da tiểu đường suốt 2 năm lành chỉ sau 2 tuần
Hương ngúng nguẩy đi về mặc bà mẹ già vác cái bao trên lưng, đội nón lá khắc khổ bước đi. Lúc này thì Minh đã rõ về thân phận cô người yêu mà anh đang có ý định cầu hôn rồi

Minh hiện là giám đốc một công ty tư sản xuất gỗ của gia đình. Bố anh là người giàu có nổi tiếng khắp vùng. Tuy là ông chủ nhưng tính tình của Minh lại khá điềm đạm, anh chưa bao giờ tỏ ra mình giàu có để ức hiếp người khác, chính vì vậy mà Minh được bạn bè và nhân viên vô cùng kính nể.

Năm ấy Minh 28 tuổi và công ty anh vừa mới tuyển về một cô nhân viên kế toán khá xinh đẹp tên Hương. Ai cũng nói lẽ ra Hương nên ứng tuyển vào vị trí thư ký thì hợp lý hơn nhưng cô chỉ cười bảo: “Em chỉ có chuyên môn về kế toán thôi, với lại chân em ngắn nên hợp với ngồi văn phòng chứ không đi tiếp khách được”. Đó là cô nói khéo thế chứ thân hình như Hương thì khối cô gái cũng phải ao ước.

Minh đã để ý tới Hương ngay từ ngày đầu cô vào làm, và 2 tháng sau anh chính thức hẹn hò với cô. Mỗi lần Minh rủ đi chơi, cô đều hẹn anh đón ở bên ngoài cổng căn biệt thự. Cô nói bố mẹ cô khó tính lắm, cô phải lấy tìm mọi lý do sang nhà bạn để trao đổi về chuyên môn bố mẹ mới cho đi, chứ nhìn thấy bạn trai đưa đón là ông bà bắt ở nhà ngay không cho đi đâu cả.

Nguồn: Internet

Minh cũng nghĩ gia đình Hương là gia đình có điều kiện và bố mẹ cô quản con gái rất nghiêm khắc. Anh đã mừng thầm vì mình tìm được một cô gái xinh đẹp, hai gia đình lại môn đăng hộ đối, chắc chắn bố mẹ anh sẽ không có gì phản đối.

Và đúng như những gì Minh nghĩ, ngày anh đưa Hương về ra mắt, mẹ anh ngồi nói chuyện với Hương và bà vô cùng ưng ý cách nói chuyện của bạn gái con trai. Nói chung là hôm ấy Minh bận lên phòng ngồi máy tính vì có chuyện cần giải quyết ngày nên để Hưng với mẹ, chẳng biết hai người nói những gì nhưng lúc Hương về rồi mẹ anh cứ suýt xoa tấm tắc khen Hương là cô gái tài sắc vẹn toàn.

Yêu nhau được 3 tháng, Hương tới nhà anh chơi đã nhiều lần nhưng cô vẫn chưa một lần cho Minh bước chân vào diện kiến bố mẹ mình. Minh thắc mắc thì Hương cứ lấy lý do bố mẹ cô khó tính lắm, cô vẫn sợ. Minh chỉ biết người yêu vẫn hay đứng dưới ngôi biệt thự đó chờ anh tới đón.

Cho tới một lần Minh quyết định bắt taxi đi theo Hương lúc cô tan làm ra về vì muốn gây bất ngờ cho cô với món quà đặc biệt anh định dành tặng cô, đó là chiếc nhẫn đính hôn. Thế nhưng chiếc taxi vẫn ngày ngày chở Hương đi đi về về mà cô nói do tay run không dám lái xe lại không dừng lại ở cổng ngôi biệt thự đó mà phóng vút qua.

Tới dãy nhà trọ trước mặt thì Hương xuống xe đi bộ về phía đó, Minh vô cùng ngạc nhiên nên cũng xuống taxi đi theo cô. Lúc Hương đi qua mấy quán nước chè có vài người đàn ông đang ngồi tán gẫu thì Minh nghe thấy có tiếng xì xào.

- Xinh quá, tiếc là lại sinh ra ở bãi rác.

- Hoa hậu bãi rác cũng không tới lượt ông đâu nhá. Em ấy toàn cặp với đại gia thôi, nghe nói con ông H. nổi tiếng một vùng đang say em ấy như điếu đổ đấy.

Minh giật mình khi người ta nhắc tới tên bố anh. Hưng đội vội cái mũ lên đầu để không bị ai phát hiện. Và đúng lúc ấy thì Minh nghe thấy tiếng Hương đã to tiếng:

Nguồn: Internet

- Mẹ lại đi đấy à, tối rồi đi làm gì nữa.

- Giờ người ta mới tập trung rác về bãi đi nhặt mới được nhiều chứ.

- Con đã bảo mẹ không phải nhặt ve chai nữa, mẹ cứ đi làm gì, mất mặt con.

- Nhờ nhặt ve chai tôi nuôi cô ăn học và được như ngày hôm nay đấy, nhưng cô đã cho tôi được nghìn nào chưa mà bảo tôi đừng đi nhặt rác nữa. Tôi phải tự nuôi bản thân tôi chứ.

- Tùy mẹ…

Rồi Hương ngúng nguẩy đi về mặc bà mẹ già vác cái bao trên lưng, đội nón lá khắc khổ bước đi. Lúc này thì Minh đã rõ về thân phận cô người yêu mà anh đang có ý định cầu hôn rồi, không ngờ Hương đóng kịch giỏi tới như thế. Minh lại lững thững đi theo mẹ người yêu ra tới bãi rác, lúc gần tới nơi anh cố gắng bước đi trước và vô tình đánh rơi cái ví của mình.

Bà cụ còng lưng nhìn thấy cái ví rơi cố gắng cất giọng gọi chàng thanh niên trẻ đang vội vã đi phía trước: “Cậu ơi, cậu bị rơi ví này”. “Vâng đúng ví của cháu rồi, cháu cảm ơn bác. May quá bác đi sau nhìn thấy bảo không thì hôm nay cháu mất hết giấy tờ. Cháu, cháu biếu cụ ít tiền để bà mua cái gì đó ăn ạ”.

Minh vừa nói vừa rút ra một tập tiền đưa cho mẹ người yêu nhưng bà không nhận vì số tiền quá lớn. Minh phải nói mãi bảo đó chỉ là chút tấm lòng của anh bà nhận cho anh vui, giấy tờ trong ví của anh còn quan trọng hơn số tiền kia rất nhiều. Cuối cùng thì bà cũng nhận, anh dặn bà cứ cất số tiền này đi, khi nào cần thì tiêu phòng lúc trái gió trở trời không đi nhặt ve chai được thì dùng tới.

Tạm biệt người đàn bà nhặt rác cũng suýt nữa là mẹ vợ tương lai của mình mà Minh xót xa vô cùng. Anh xót xa về cách đối xử của Hương với mẹ, mẹ cô vất vả một đời lo cho cô như thế mà cô nỡ đối xử với bà như vậy. Nếu hôm nay gặp Hương trong hoàn cảnh này mà cô không có thái độ vô lễ với mẹ thì chắc chắn anh vẫn sẽ rút chiếc nhẫn đính hôn kia ra trao cho người con gái ấy. Nhưng tiếc là những gì Hương thể hiện đã khiến anh không thể làm việc đó.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
thegioiyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google