Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Kỳ diệu vết loét da tiểu đường suốt 2 năm lành chỉ sau 2 tuần
"Thật không ngờ viêm đại tràng 23 năm đã khỏi sau 3 tháng"
Tôi đã sống những ngày tháng khổ sở, sợ hãi tột cùng khi cái bụng ngày 1 to ra còn người yêu và mẹ anh ta thì suốt ngày bắt ép tôi bỏ thai quyết không chịu trách nhiệm. Vậy mà mấy năm sau họ lại dám vác mặt đến nhận cháu.

Tôi cứ nghĩ mình đã gặp được người đàn ông tốt, nhưng có lẽ tôi đã nhầm. Đàn ông đều như nhau cả, khi yêu đương vui vẻ thì nịnh nọt đủ thứ nhưng khi để lại hậu quả thì cao chạy xa bay.

Tôi đã sống những ngày tháng khổ sở, sợ hãi tột cùng khi cái bụng ngày 1 to ra còn người yêu và mẹ anh ta thì suốt ngày bắt ép tôi bỏ thai quyết không chịu trách nhiệm. Bố mẹ tôi ban đầu chưa biết chuyện, đến khi biết rồi họ cũng suy sụp hẳn. Nhưng rồi họ cũng đồng ý cho tôi để đứa bé lại, tôi làm mẹ đơn thân khi tuổi đời còn rất trẻ.

Hàng đêm ôm con tôi vẫn nhớ những lời cay nghiệt của hai mẹ con họ. Họ giàu nhưng sống rất bạc bẽo. Nếu tôi nghe lời họ thì giờ đã không có cậu bé con đang yêu bụ bẫm như thế này.

Nguồn: Internet

Thời gian trôi đi, tôi đã là 1 bà mẹ mạnh mẽ, dù tôi đã không chồng mà chửa nhưng bên tôi vẫn có nhiều người theo đuổi và nguyện chăm sóc hai mẹ con. Nhưng giờ đây tôi quá sợ hãi đàn ông rồi, tôi không muốn mở lòng thêm nữa. Tôi biết có thể họ chân thành thật nhưng tôi muốn sống bình yên, không muốn cảnh con anh con tôi rồi đứa trẻ lại là người chịu nhiều tổn thương nhất.

Thấm thoắt thời gian trôi qua con tôi đã đi học lớp 2, mẹ con tôi chuyển từ Sài Gòn về sống với bố mẹ. Lúc này mẹ và gã người yêu cũ tìm gặp, khi đó tôi và con đang ăn cơm. Thấy họ xuất hiện tôi đánh rơi cả bát cơm trên tay, tôi ôm lấy con như sợ họ cướp mất. Bà ta luôn miệng nói:

- Giống quá, nó và con hồi nhỏ cứ như hai giọt nước.

Gã người yêu cũ đòi ôm thằng bé, nhưng nó trốn phía sau lưng tôi.

- Hai người đến đây làm gì, mẹ con tôi chẳng có gì liên quan đến hai người cả. Mong hai người về đi nếu không tôi sẽ gọi công an đấy.

Lúc này người nhà tôi đi vắng hết nên tôi cũng lo và rất khổ sở khi để thằng bé chứng kiến cảnh tượng đáng buồn này. Tôi nói nhỏ với con:

- Con lên phòng đóng thật chặt cửa lại làm bài nhé, lát mẹ lên kiểm tra nha.

- Vâng ạ.

Thằng bé chạy tót lên phòng, còn tôi một mình đối diện với hai con sói dữ ấy.

- Minh Anh à! Xin cháu hãy cho thằng Toàn được nhận con. Năm xưa bác và nó đã sai rồi, bác thực sự xin lỗi cháu.

- Bà thôi đi, đến đây giả vờ khóc lóc cho ai xem hả? Năm xưa tôi van xin các người nhưng các người đã tuyệt tình thế nào hả? Vậy mà còn đến đây mặt dày xin nhận con nhận cháu sao ? Hai người không có tự trọng à.

- Anh sai rồi em à, anh thật đáng trách nhưng nó là con anh. Xin em hãy cho anh 1 cơ hội để sửa sai.

Nói rồi họ đưa ra 1 xấp tiền 200 triệu nói là đền bù và mong tôi cho họ 1 cơ hội. Thấy thế máu tôi sôi lên:

- Các người cầm tiền về đi, những tội lỗi mà anh đã gây ra cho mẹ con tôi bao nhiêu tiền cũng không bù đắp nổi đâu. Ngày xưa anh không muốn nó chào đời thì giờ hãy xem như đứa bé đó không tồn tại. Nó là con tôi, con của riêng tôi anh hiểu không hả?

- Kìa Minh Anh, bác xin con đấy, đừng làm vậy mà.

Nguồn: Internet

Đúng lúc này bố mẹ, anh em, chú bác của tôi kéo tới. Họ đuổi mẹ con anh ta như đuổi tà, cả nhà tôi chửi họ không ra gì khiến họ nhục nhã quay về. Lúc này tôi ngã quỵ xuống sàn, tim đau nhói:

- Họ mặt dày quá, con một mình chinh chiến tuy tỏ ra mạnh mẽ nhưng thực sự con rất sợ. Làm sao mọi người biết mà đến vậy ạ.

- Nhật Minh gọi điện cho bố đây, may mà thằng bé nhanh nhẹn. Mẹ con bà ta thật quá đáng, năm xưa tàn nhẫn như vậy mà giờ còn dám vác mặt đến, bố mà thấy lần nữa thì bố sẽ không tha.

Tôi khóc nghĩ đến con mà xót xa vô cùng. Tối đó qua người bạn tôi biết được gã người yêu cũ lấy vợ sau khi bỏ tôi được 4 tháng. Vợ anh ta là tiểu thư nhà nghèo nhưng đẻ mãi vẫn chỉ là con gái. Nên giờ họ mới dò la ra tin tức của chúng tôi đến đây để xin nhận cháu đích tôn. Càng nghĩ tôi càng cay cú, ở đời đúng là lắm loại người, vì lợi ích của bản thân mà họ không từ 1 thủ đoạn nào. Liệu tôi có nên đưa con chuyển đi nơi khác sống, mấy lâu nay tôi cứ sợ họ theo dõi rồi cướp mất con mình. Đêm nằm ôm con mà tôi cứ run rẩy không tài nào chợp mắt nổi. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
thegioiyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google