Có lẽ vì trước khi đi ăn phải cái gì không hợp bụng nên tôi đau bụng quằn quại. Không chịu được tôi mới chạy vội vào nhà vệ sinh.

Vợ chồng tôi, nhìn vào bề ngoài thì ai cũng nhận xét chúng tôi như một đôi đũa lệch. Tôi đẹp trai, cao ráo còn em thì đen đúa, thấp và trông quê mùa, mặc dù chúng tôi bằng tuổi nhưng ai cũng nghĩ em già hơn tôi.

Cũng vì ngoại hình chênh lệch mà khi về làm dâu nhà tôi em chịu đủ thiệt thòi, nhất là những lời đàm tiếu của họ hàng. Thậm chí, đôi khi tôi cũng thấy xấu hổ khi có người vợ nhếch nhác như vậy. Rất nhiều lần tôi động viên em đi mua quần áo đẹp và học cách trang điểm nhưng vợ tôi thì cứ ì ra, bảo rằng làm những việc đó là tốn kém và không cần thiết.

Tôi thì làm kinh doanh nên giờ giấc tự do, quan hệ bên ngoài cũng rất rộng. Còn vợ thì chỉ làm công việc văn phòng, đều đặn 8 giờ đi làm 5 giờ chiều về nhà. Kinh tế trong gia đình do tôi gánh vác. Việc nhà tôi để vợ làm hết. Biết bao nhiêu lần tôi cáu gắt, quát nạt vợ cũng chỉ vì dọn dẹp chưa ưng ý mình, hay đi làm về chưa có cơm canh bày sẵn. Thói quen ấy cứ theo tôi mãi cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nói với vợ bằng cái giọng kẻ cả, bề trên.

Mỗi tháng tôi đưa vợ 8 triệu bao gồm tiền ăn, tiền sinh hoạt và 1 khoản tiết kiệm. Tôi cứ cho rằng, với số tiền đó cộng với đồng lương văn phòng của em đã đủ và thoải mái cho cuộc sống gia đình, nên cứ vỗ ngực là mình giỏi, hào phóng hơn biết bao gã đàn ông khác. Nhiều khi tôi cằn nhằn vợ chẳng nấu được cho tôi bữa cơm nào thịnh soạn, chỉ quanh quẩn mấy món ăn thông thường khiến tôi phát ngán.

(ảnh minh họa)

Có lẽ vì nghe tôi chê bai nhiều nên vợ tôi ngày càng ít nói và sống khép kín hơn hẳn. Nhất là từ lúc sinh con xong, cô ấy gần như chẳng nói năng với tôi câu nào. Lâu dần khiến tôi cảm thấy chán vợ.

Tôi tìm vui bên ngoài và quen vài em “rau sạch” rất dễ thương và nghe lời, trong đó tôi hài lòng nhất với Hân. Hân có luật riêng của mình là không đi với khách có vợ, thế nên tôi phải nói dối Hân mình còn độc thân. Nào ngờ, ban đầu chỉ là tìm vui, dần dần tôi và Hân nảy sinh tình cảm. Chúng tôi có thể nhắn tin với nhau suốt ngày không chán và khi gặp nhau thì lao vào như thể ngày mai là tận thế vậy.

Dù thích Hân nhưng tôi cũng biết mình không thể ly dị vợ để lấy Hân. Gia đình tôi rất nghiêm khắc, bố mẹ tôi sẽ không bao giờ cho phép tôi làm vậy. Chưa kể nếu họ mà biết tôi trai gái lăng nhăng bên ngoài có khi còn nổi giận lôi đình nữa. Thế nên mỗi lần Hân ngỏ ý muốn chung sống với tôi thì tôi đều lờ đi. Có lẽ vì thế mà Hân tỏ ra nghi ngờ tôi, thường xuyên tra hỏi tôi có phải đang giấu diếm chuyện gì không.

Cuối tuần bố mẹ tôi tới chơi nên tôi mới bảo vợ đi siêu thị mua đồ ngon về làm bữa cơm đặc biệt 1 chút. Có lẽ vì trước khi đi ăn phải cái gì không hợp bụng nên tôi đau bụng quằn quại. Không chịu được tôi mới chạy vội vào nhà vệ sinh. Vợ tôi lo lắng đứng ngoài, liên tục gọi điện vào hỏi tôi có sao không, cô ấy lo tôi bị ngộ độc thực phẩm. Tôi mệt phờ, loạng choạng bước ra thì vợ vội chạy tới đỡ tôi bảo: “Thôi em đưa anh về nằm nghỉ rồi quay lại đây mua thêm đồ cũng được”. Tôi gật gật đầu thì bỗng có tiếng Hân vang lên: “Anh, anh sao thế?”.

Không thể tin lại gặp Hân trong tình cảnh này. Hân đỡ lấy tôi, sờ mặt mũi chân tay của tôi sốt sắng hỏi: “Anh bị cảm à? Mặt anh tái hết đi rồi đây này”. Vợ tôi bấy giờ mới lên tiếng: “Xin lỗi, cô là ai?”. Hân trả lời điềm nhiên: “Tôi là người yêu anh ấy.”.

Vợ tôi choáng váng nhìn tôi, cánh tay đang giữ lấy tôi buông vội ra. Sau đó cô ấy vội rời đi. Tôi về đến nhà thì vợ đã thu dọn đồ đạc xong xuôi và ra đi. Trên bàn cô ấy để tờ đơn ly hôn đã ký sẵn. Hân cũng đã cắt đứt với tôi sau khi biết tôi là người có gia đình. Bây giờ tôi mới thấy hối hận bởi những gì mình đã làm.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
thegioiyeu.com © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google